bài thơ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Tác phẩm văn học được sáng tác bằng ngôn ngữ có vần điệu, nhịp điệu và hình ảnh, thể hiện cảm xúc, tư tưởng của tác giả: "Bài thơ" là một đơn vị sáng tác thơ ca hoàn chỉnh, thường ngắn gọn hơn một tập thơ hay trường ca.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Tôi bắt đầu học thuộc lòng một số bài thơ của cụ Phan Bội Châu.
- Bài thơ "Sóng" của Xuân Quỳnh rất nổi tiếng.
- Cô giáo yêu cầu chúng tôi phân tích bài thơ trong sách giáo khoa.
Các cách sử dụng nâng cao
"Sáng tác một bài thơ": hành động tạo ra, viết nên một tác phẩm thơ ca mới.
- Nhà thơ đã sáng tác một bài thơ trữ tình về tình yêu quê hương.
"Đọc ngâm một bài thơ": trình bày một bài thơ bằng giọng đọc có ngữ điệu, nhấn nhá, thường mang tính biểu diễn.
- Nghệ sĩ đã đọc ngâm bài thơ "Đây thôn Vĩ Dạ" một cách đầy cảm xúc.
Biến thể và từ liên quan
- Thơ (danh từ): chỉ chung thể loại văn học này hoặc phong cách ngôn ngữ đặc trưng của thơ.
- Anh ấy rất yêu thích thơ.
- Bài (danh từ): từ chỉ đơn vị tác phẩm, có thể kết hợp với các thể loại khác (bài văn, bài hát, bài báo).
- Tập thơ (danh từ): một tuyển tập gồm nhiều bài thơ.
- Nhà xuất bản vừa phát hành tập thơ mới của ông.
Từ đồng nghĩa
- Thi phẩm: tác phẩm thơ ca (từ Hán Việt, mang sắc thái trang trọng).
- Vần thơ: có thể dùng để chỉ bài thơ, nhưng thường nhấn mạnh đến yếu tố vần điệu.
Cụm từ thường gặp
- Làm thơ / sáng tác thơ: hoạt động viết thơ.
- Cụ già vẫn thường làm thơ mỗi khi rảnh rỗi.
- Học thuộc lòng bài thơ: ghi nhớ toàn bộ nội dung bài thơ.
- Học sinh tiểu học thường được yêu cầu học thuộc lòng bài thơ.
Thành ngữ, cách nói liên quan
- "Đẹp như một bài thơ": cách nói ví von, so sánh vẻ đẹp của một người hay cảnh vật với vẻ đẹp lung linh, gợi cảm của thơ ca.
- Phong cảnh nơi đây đẹp như một bài thơ.
- "Cuộc đời là một bài thơ": quan niệm coi cuộc sống chứa đựng những vẻ đẹp, cung bậc cảm xúc và ý nghĩa như thơ ca.
- Với một tâm hồn lạc quan, anh ấy luôn nghĩ cuộc đời là một bài thơ.
- dt. Bài văn vần được sáng tác: Tôi bắt đầu học thuộc lòng một số bài thơ của cụ Phan Bội Châu (Sơn-tùng).